Có những thứ không thể vội. Một đường nét cần được suy nghĩ. Một khoảng trống cần được lắng nghe. Một ý tưởng cần đi qua đủ số lần thử nghiệm... Rồi đến một lúc, mọi thứ tự tìm thấy vị trí của mình.
Tự động hóa không bắt đầu bằng việc viết code. Nó bắt đầu bằng câu hỏi: Công việc này có thực sự cần con người làm thủ công không? Khi một quy trình trong Revit được lặp đi lặp lại đủ nhiều, đó có thể là dấu hiệu cho thấy nó nên được chuẩn hóa và tự động hóa. Code, ở góc nhìn ấy, không phải mục đích cuối cùng. Nó chỉ là một công cụ để người kiến trúc sư giảm bớt những thao tác cơ học và dành năng lượng cho sáng tạo.
Viết code cho Revit không phải để biến kiến trúc sư thành lập trình viên. Mục đích đơn giản hơn: để máy tính làm những việc con người không nhất thiết phải làm bằng tay - những thao tác lặp lại, xử lý hàng loạt, kiểm tra dữ liệu hay tự động hóa một quy trình. Một đoạn code tốt có thể gúp một việc vốn mất một giờ chỉ còn mất vài giây.
Revit thường được nhìn như một công cụ để dựng mô hình và triển khai hồ sơ. Nhưng giá trị lớn hơn của nó nằm ở khả năng mô hình hóa thông tin của công trình. Khi hiểu đúng bản chất ấy, Revit không còn đơn thuần là nơi vẽ tường, cửa hay sàn. Nó trở thành một hệ thống để tổ chức dữ liệu, phối hợp thiết kế và kiểm soát công trình. Và khi những việc lặp lại được giao cho Code, kiến trúc sư có thể dành nhiều thời gian hơn cho những quyết định thực sự cần tư duy.
Hội họa và kiến trúc tưởng như thuộc về hai thế giới, nhưng cùng bắt đầu từ một câu hỏi: làm thế nào để tổ chức không gian? Một bức tranh tổ chức mặt phẳng bằng đường nét và màu sắc; một công trình tổ chức không gian bằng hình khối, ánh sáng và vật liệu. Ở đâu có tỷ lệ, nhịp điệu, tương phản và khoảng trống, ở đó nghệ thuật và kiến trúc gặp nhau.
Nhiều người nghĩ học vẽ là học cách đưa hình ảnh lên giấy. Thực ra, trước khi học cách vẽ, ta phải học cách nhìn: nhìn tỷ lệ, khoảng cách, sắc độ, ánh sáng và cả những điều mắt thường dễ bỏ qua. Bởi vậy, luyện vẽ không chỉ làm đôi tay khéo hơn. Nó làm cho con mắt trở nên tinh tế hơn với thế giới.
Ánh sáng không chỉ làm vật thể hiện ra; nó quyết định cách chúng ta nhìn thấy vật thể. Một họa sĩ giỏi không nhất thiết phải vẽ thật nhiều chi tiết. Họ chỉ cần đặt đúng một vùng sáng để phần còn lại của bức tranh tự lên tiếng. Có lẽ vì thế mà trong hội họa cũng như kiến trúc, ánh sáng là vật liệu vô hình nhưng quyền lực nhất.